Về sự chậm
Chậm không phải làm ít hơn, mà là để mỗi việc có đủ thời gian trở thành chính nó.
Tôi từng nghĩ chậm là một sự xa xỉ. Giờ tôi nghĩ nó là một kỷ luật.
Chậm không có nghĩa làm ít hơn. Nó nghĩa là cho một việc đủ thời gian để lộ ra hình dạng thật của nó — như trà cần thời gian để ngấm, như một tình bạn cần nhiều lần gặp lại.
Điều khó nhất của sự chậm là chịu đựng cảm giác mình đang bỏ lỡ. Nhưng có lẽ bỏ lỡ chính là cái giá của việc có mặt trọn vẹn ở một nơi.