Một ghi chú về đời sống công cộng
Vài quan sát nhỏ ở quán cà phê đầu ngõ, nơi thành phố tự kể chuyện về mình.
Sáng nay tôi ngồi ở quán cà phê đầu ngõ lâu hơn thường lệ. Không vì cà phê, mà vì cách người ta chào nhau — một cái gật đầu, một câu hỏi bâng quơ về đứa con, về cơn mưa đêm qua.
Đời sống công cộng không nằm ở quảng trường lớn. Nó nằm ở những khoảng nhỏ nơi người lạ tạm thời thôi là người lạ.
Ở Đà Nẵng, cái khoảng nhỏ ấy thường là vỉa hè. Một chiếc ghế nhựa quay ra đường là một lời mời. Tôi tự hỏi: khi thành phố lớn lên, những chiếc ghế ấy sẽ đi đâu?
Có lẽ điều tôi thật sự ghi lại ở đây không phải quán cà phê, mà là một giả thuyết: rằng sự quan tâm giữa người với người cần một chỗ vật lý để xảy ra. Lấy đi chỗ đó, ta lấy đi nhiều hơn ta tưởng.